Hành Trình Đặt Chân Đến Đức – Có Lẽ Là Một Trong Những Chương Đặc Biệt Nhất Trong Cuốn Phim Tuổi Trẻ Của Mình
Hành Trình Đặt Chân Đến Đức - Có Lẽ Là Một Trong Những Chương Đặc Biệt Nhất Trong Cuốn Phim Tuổi Trẻ Của Mình 

Đã có lúc mình từng hoài nghi chính quyết định của bản thân, từng nghĩ liệu mình có chọn sai con đường hay không. Nhưng đến thời điểm hiện tại, khi đã cầm trên tay visa và chuẩn bị bay sang Đức, mình biết rằng: tất cả những cố gắng suốt thời gian qua đều rất xứng đáng.
Mình là cựu sinh viên khóa 3 Trường Đại học Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng. Sau khi tốt nghiệp, mình đã đi làm gần 5 năm với một công việc ổn định và mức lương khá tốt. Nhưng chắc vì còn trẻ, còn nhiều hoài bão và muốn bước ra ngoài để nhìn thế giới rộng hơn, nên mình đã quyết định chọn một hành trình hoàn toàn mới: sang Đức làm điều dưỡng.
Thật ra để đưa ra quyết định này không hề dễ. Mình đã suy nghĩ rất nhiều, tìm hiểu rất kỹ về dự án GAVIC vì lúc đầu cũng bán tín bán nghi lắm chứ
“Trời, đời này ai cho ai miễn phí 100% bao giờ?” Nhưng sau quá trình được tư vấn rõ ràng, được lắng nghe, giải đáp và cho thời gian suy nghĩ nghiêm túc, mình mới dần có niềm tin hơn với lựa chọn của bản thân.
Mình vẫn nhớ lời một người thầy bác sĩ từng nói với mình:
“Em còn trẻ, nếu có cơ hội thì cứ đi, đi để học hỏi thêm những điều mới mẻ ở một đất nước phát triển.”
Nhờ sự ủng hộ của ba mẹ, các em trai, bạn bè và đồng nghiệp thân thiết, mình đã gác lại công việc ổn định để bắt đầu hành trình “đâm đầu yêu tha thiết một anh tên Đức” 
Con đường này thật sự không dễ. Điều mình biết ơn nhất là ngay từ đầu mình đã gặp được một người thầy cực kỳ có tâm, đó là thầy Đình Bảo - người đã dạy mình từ A1 đến B1. Thầy dạy rất dễ hiểu, kỹ càng và siêu kiên nhẫn luôn, nhất là phần phát âm và viết thư. Có những từ mình đọc hoài không được nhưng thầy vẫn ngồi sửa từng chút một, chưa đúng là chưa bỏ qua.
Đặc biệt mình đã được thầy luyện viết thư từ hồi mới học A1.1 cơ, không những vậy thầy còn sửa lỗi và phản hồi rất chi tiết luôn. Thật lòng cảm ơn thầy rất nhiều. Chính nhờ nền tảng vững chắc ban đầu đó mà mình tiến bộ rất nhanh và học tiếng Đức đỡ “ám ảnh” hơn rất nhiều. Thật sự sẽ có những ngày học đến mức muốn khóc luôn
Vừa học vừa khóc, vừa đi xe vừa khóc, có khi đang ăn cũng ngồi khóc nữa chứ.
Vậy mà sau hơn 7 tháng học, mình đã đỗ B1 và tiếp tục học lên B1+, B2 và tiếng Đức chuyên ngành để bước vào hành trình phỏng vấn với doanh nghiệp Đức.
Và thật ra… mình từng rớt phỏng vấn lần đầu 
Lúc đó mình buồn lắm, từng mất tinh thần và cũng từng hoài nghi rất nhiều thứ. Nhưng sau đó mình nhận ra: thay vì ngồi tiêu cực, mình cần cố gắng nhiều hơn. Mình bắt đầu học nghiêm túc hơn, luyện giao tiếp nhiều hơn, tham gia các buổi mô phỏng phỏng vấn và chủ động cải thiện điểm yếu của bản thân.
May mắn là mình luôn nhận được sự hỗ trợ rất nhiệt tình từ trung tâm và thầy cô. Sau lần thất bại đầu tiên, công ty tiếp tục tạo điều kiện để mình có cơ hội phỏng vấn lại. Và lần này mình đã làm được.
Từ lúc đỗ phỏng vấn cho đến quá trình thẩm định bằng, ký hợp đồng, xử lý hồ sơ và xin visa, mọi thứ dần được hoàn thiện từng bước và mình luôn có người hỗ trợ khi gặp vướng mắc. Đến hiện tại khi chuẩn bị bay, mình thật sự biết ơn vì đã đủ kiên trì để đi đến được ngày hôm nay.
Mình cũng muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến:
- Các thầy cô Trường Đại học Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng đã tận tình hỗ trợ mình trong suốt quá trình học tập và hoàn thiện giấy tờ.
- Các thầy cô giáo tại VICAT đã luôn đồng hành và giúp mình có được nền tảng tiếng Đức cũng như kiến thức chuyên ngành vững vàng.
- Ban lãnh đạo công ty VICAT, CMIND và dự án GAVIC đã tạo ra một chương trình ý nghĩa cho những điều dưỡng trẻ có cơ hội phát triển nghề nghiệp ở Đức.
- Các cô ở phòng hồ sơ đã hết lòng hỗ trợ, nhờ các cô mà mọi giấy tờ của mình được hoàn thiện nhanh chóng và rất thuận lợi.
- Và đặc biệt là ba mẹ, các em trai cùng những người bạn thân thiết của mình. “Ba má ơi, con gái của ba má làm được rồi nha”

Nếu có điều gì muốn nhắn gửi đến các bạn đang còn phân vân về con đường điều dưỡng Đức, thì mình chỉ muốn nói rằng:
Con đường này không hề dễ dàng. Bạn sẽ áp lực, sẽ mệt, sẽ có lúc muốn bỏ cuộc. Nhưng nếu bạn thật sự có mục tiêu rõ ràng, có sự kiên trì và nghiêm túc với ngôn ngữ, thì mọi cố gắng đều sẽ xứng đáng.
Không có lựa chọn nào là hoàn hảo tuyệt đối, nhưng tuổi trẻ của chúng ta cũng không có quá nhiều lần để dám thử một điều lớn lao cho tương lai của mình.
Và đến hiện tại, mình nghĩ rằng: quyết định năm đó thật sự đã mở ra cho mình một chương rất đẹp của tuổi trẻ 
Chương trình Chuyển đổi bằng điều dưỡng Đức. Cựu SV trường ĐH Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng
Deutsch